Thơ Sương Mai

0

 Còn Có Yêu Ai? 



Cái phiền toái là không yêu ai nữa

Trái tim tôi lạnh ngắt tựa tảng băng

Nhìn cuôc đời tôi chỉ thấy lăng xăng

Danh với lợi người người đang rượt đuổi


Đường rất rộng mà tôi không bước tới

Đứng trơ trơ như núi đá buổi chiều

Lòng chán chường ai đếm được bao nhiêu?

Vì tôi thấy đất trời đều vô nghĩa

Tôi chẳng hiểu bởi tuổi già thấm thía


Nên hững hờ đã ngập lụt lòng tôi

Tôi bỏ bạn bè, bỏ phố, bỏ rong chơi

Bỏ rừng núi vốn xưa là bạn hữu

Tôi cũng chẳng là bạn thân của rượu


Nên lơ ngơ , nên lác ngác một mình

Tìm ở đâu để thấy lại niềm tin

Để tìm thấy một mối tình chân thật

Tôi không biết tim mình còn hay mất


Có hay không, đúng nghĩa một tình yêu

Tình yêu kia còn có được bao nhiêu

Còn hiện hữu trong tim người trần thế

Lòng thắc mắc vì sao… nhiều quá thể?


Chỉ cái phiền là tôi chẳng thể yêu ai …


Sương Mai

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default