info@ketnoidoanhnhan.top Thứ 2 - Chủ Nhật: 8:00 - 21:00

Mỗi chúng ta cũng như một ngọn sóng nhỏ giữa đại dương bao la của cuộc đời

0

Tác giả: Nguyễn Lịch

Tôi đứng lặng trên kè chắn sóng, trước mặt là biển cả mênh mông trải dài đến tận chân trời. Từng con sóng từ nơi xa xăm không ngừng tìm về bờ, rồi tan biến thành những bọt nước trắng xóa. Nhìn sóng biển, tôi chợt nghĩ đến đời người. Mỗi chúng ta cũng như một ngọn sóng nhỏ giữa đại dương bao la của cuộc đời, có lúc dâng cao mạnh mẽ, có lúc lặng lẽ chìm xuống, rồi cuối cùng lại trở về với biển lớn của vô thường.



Gió biển thổi qua mang theo vị mặn của thời gian. Những vui buồn, được mất, hợp tan mà con người mãi nâng niu hay tiếc nuối, suy cho cùng cũng giống như những dấu chân trên cát. Một đợt sóng đi qua, tất cả đều nhạt nhòa. Người ta thường đau khổ vì muốn giữ lại những điều vốn dĩ không thể giữ, muốn níu kéo những nhân duyên đã đến lúc phải rời xa. Nhưng biển cả dường như đang âm thầm dạy rằng mọi cuộc gặp gỡ đều là duyên, mọi chia ly đều là lẽ tự nhiên của cuộc đời.

Kè chắn sóng vẫn đứng đó giữa nắng mưa và bão tố. Nó không ngăn được sóng biển, chỉ lặng lẽ đón nhận từng đợt sóng vỗ vào mình. Con người cũng vậy, không thể ngăn cản vô thường, nhưng có thể học cách bình thản trước những đổi thay. Khi hiểu rằng mọi thứ đều đang vận động và chuyển hóa, ta sẽ bớt oán trách quá khứ, bớt lo âu cho tương lai, để trân trọng hơn những gì đang hiện hữu trong giây phút này.

Ngắm biển chiều, tôi cảm nhận rõ sự nhỏ bé của bản thân trước đất trời rộng lớn. Những điều từng khiến lòng day dứt bỗng trở nên nhẹ hơn. Sóng vẫn đến rồi đi, mây vẫn hợp rồi tan, con người cũng gặp nhau bởi nhân duyên và xa nhau bởi nhân duyên. Hiểu được điều ấy, lòng người dần học cách buông mà không quên, thương mà không ràng buộc, và bước tiếp trên hành trình nhân sinh bằng một tâm hồn bình an hơn giữa dòng chảy vô tận của vô thường.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default